Nhạc: Thế Tuân
Thơ: Phương Đông

Dù ai.... Buôn Bắc ....í ơ.. Bán Đông
Cũng Không quên được nhãn lồng ...quê tôi
Dù ai ... đi ngược....í a... về xuôi
Có về Phố Hiến ... với tôi thì về.
Thứ nhất Kinh kỳ .. Thứ Nhì phố Hiến
Câu ca xưa, nghe đến là thương.
Con gái quê tôi một nắng hai sương... lấy chồng xứ bắc...xứ đông.
Vẫn không.... quên ....đường về.

Về đi anh... ta ..về.. đi anh
Nghe tiếng trống chèo, dập dềnh trên sóng lúa
Xao xuyến chuyến đò tìm về đất tổ.
Người Hưng yên... Thương ...đến là thương

Văn miếu Xích Đằng, ngàn năm văn hiến.
Lưu luyến mối tình Đồng Tử - Tiên Dung
Anh đưa em qua cây cầu chín nhịp.
Thao thức ngàn năm cầu đá vẫn soi... mình
Anh đưa em đi thăm Hồ Bán Nguyệt.
Gợi nhớ, gợi thương .. ngọt ngào đất quê mình !

Về đi anh... Ta về đi anh
Anh đến quê em một mùa xuân sắc mới...Đất mới sinh sôi nghìn đời biến đổi.
Đường thênh thang ... vun vút tầm cao.
Bão tố phong ba.. thuyền ta chững với.
Vững bước băng qua bến bờ tương lai...Noi gương kiên trung con người Bãi sậy.
Nữ du kích Hoàng Ngân truyền thống đất quê mình.

Thênh thang ta đi trên đường khát vọng... Mảnh đất hồi sinh.
Mảnh đất ân tình
Về đi anh ...ta về, tương bần đưa áo người thương.
Ta về... 9 nhớ... 10 thương.